“Lão Trương, Hợi thời tối nay nghe nói có đại đức cao tăng đến giảng pháp, ngươi có muốn tới nghe thử không?”
Nơi góc hẻm ven đường, một nam tử y phục rách rưới đang ngồi thu mình trong bóng râm tránh đi ánh nắng chói chang, cất tiếng hỏi gã đàn ông cũng đang trong cảnh khốn cùng bên cạnh.
Hai người tuổi tác không lớn, chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng vì y phục rách nát, nghèo túng khốn cùng, râu tóc bù xù không cắt tỉa, cả người nhem nhuốc bẩn thỉu, thoạt nhìn cứ như lão già bốn năm mươi tuổi.
Thanh niên được gọi là lão Trương khịt mũi khinh thường, bĩu môi nói: “Đại đức cao tăng giảng pháp ư? Pháp mà ông ta giảng có thể giúp ta no bụng không? Có thể giúp ta sống tiếp được không?”




